Làm thế nào để hiểu giới hạn cơ thể của bản thân hơn?

Làm thế nào để hiểu giới hạn cơ thể của bản thân hơn?

Trong nhảy múa, “giới hạn cơ thể” thường bị nhắc đến như một ranh giới buộc người ta phải chấp nhận: đến một độ tuổi nào đó, sau một chấn thương nào đó, hay khi không còn giữ được phong độ như trước, thì việc dừng lại dường như là điều hiển nhiên. Nhưng trên thực tế, giới hạn hiếm khi xuất hiện như một cú ngã. Nó đến chậm rãi, âm thầm.

Hiểu giới hạn cơ thể không phải là một khoảnh khắc đột nhiên “ngộ ra”, mà là một quá trình quan sát có chủ đích. Nó không đến từ việc tập nhiều hơn, mà đến từ việc tập có ý thức hơn.


Đầu tiên, để hiểu giới hạn của mình là lắng nghe cơ thể sau buổi tập, không phải trong lúc đang cao hứng tập luyện. Thường sau khi kết thúc một buổi tập, cơ thể mới bắt đầu nói thật: Mệt ở đâu? Căng ở đâu? Cơn mỏi biến mất sau vài tiếng hay kéo dài sang ngày hôm sau? Việc tự hỏi những câu hỏi cụ thể này giúp dancer phân biệt được đâu là mệt “lành mạnh” của quá trình tập luyện, đâu là dấu hiệu cảnh báo.


Cách thứ hai là quan sát sự lặp lại theo thời gian. Một buổi tập mệt không nói lên điều gì, nhưng nếu nhiều tuần liền bạn luôn đau cùng một vị trí, luôn hụt hơi ở cùng một dạng chuyển động, hoặc luôn mất kiểm soát ở một khoảnh khắc giống nhau, đó không còn là ngẫu nhiên. Giới hạn thường không xuất hiện bất ngờ, nó lặp lại cho đến khi bạn chịu nhìn thẳng vào nó. Khi nhận ra các “mẫu số chung” này, dancer bắt đầu hiểu cơ thể mình đang phản ứng ra sao với cách tập hiện tại.


Tiếp theo, để hiểu giới hạn, dancer cần tách bản thân khỏi suy nghĩ. Rất nhiều người nhầm lẫn giữa “mình không làm được” và “mình chưa hiểu cách làm phù hợp với cơ thể mình”. Một động tác khó không có nghĩa là ai cũng phải thực hiện theo cùng một hình dạng, cùng một tốc độ hay cùng một lực. Khi thử điều chỉnh góc độ, nhịp, lực, dancer sẽ nhận ra đâu là điểm mà cơ thể mình thực sự hợp, thay vì cố ép mình làm giống người khác.


Một cách quan trọng khác để hiểu giới hạn là chú ý đến khả năng hồi phục. Không chỉ là bạn tập được bao lâu, mà là bạn cần bao lâu để trở lại trạng thái ổn định. Có người tập cường độ cao nhưng hồi phục rất nhanh. Có người chỉ cần tăng nhẹ cường độ là đã mất vài ngày để cân bằng lại. 

Khả năng hồi phục chính là một phần của giới hạn thể chất, nhưng lại thường bị bỏ qua. Khi dancer bắt đầu điều chỉnh lịch tập, nghỉ ngơi và cường độ dựa trên tốc độ hồi phục của chính mình, giới hạn không còn là thứ gây bế tắc, mà trở thành công cụ định hướng.


Cuối cùng, hiểu giới hạn cơ thể là khi dancer cho phép mình thay đổi cách nhảy theo thời gian. Cơ thể ở mỗi giai đoạn sẽ phù hợp với những chuyển động khác nhau. Nó có thể là: Ít sức mạnh hơn, nhưng kiểm soát tốt hơn. Ít bùng nổ hơn nhưng sâu và chính xác hơn. Khi dancer ngừng dùng quá khứ, những thành tựu cũ của mình làm thước đo duy nhất, họ sẽ thấy giới hạn không hề đóng lại cánh cửa nhảy múa, mà mở ra một cách nhảy khác, phù hợp hơn với con người hiện tại của mình.

Hiểu giới hạn cơ thể không phải để biết khi nào nên dừng, mà để biết làm thế nào để tiếp tục đam mê. Không phải bằng cách vượt qua mọi giới hạn, mà bằng cách đi cùng chúng một cách tỉnh táo và chủ động.

Văn Hóa Đường Phố | Vietnam Street Culture

Đăng kí E-mail để cập nhật và không bỏ lỡ các thông tin mới nhất từ chúng tôi.