Khi giới hạn không nằm ở cơ thể, mà ở cách chúng ta lắng nghe chính mình

Khi giới hạn không nằm ở cơ thể, mà ở cách chúng ta lắng nghe chính mình

Trong nhảy múa, “giới hạn thể chất” thường bị hiểu nhầm như một bức tường rằng đến một độ tuổi nào đó, đến một chấn thương nào đó, hay đến một khoảnh khắc nào đó là ta phải dừng lại. Nhưng thực tế, giới hạn trong nhảy hiếm khi đến một cách đột ngột. Nó xuất hiện âm thầm, qua những thay đổi nhỏ của cơ thể. 

Không những vậy, giới hạn còn nằm ở tâm lý và cách mỗi người nhìn nhận chính mình.

Tuy nhiên, vấn đề không nằm ở chỗ có giới hạn hay không, mà là ta hiểu giới hạn đó như thế nào.

Giới hạn thể chất của mỗi người là gì?


Giới hạn thể chất là những yếu tố sinh học không thể phủ nhận: cấu trúc xương, độ mở khớp, khả năng bật nhảy, sức bền, tốc độ hồi phục hay tiền sử chấn thương. 

Không phải ai cũng sinh ra để làm những động tác Power move cường độ cao. Có người chịu lực tốt nhưng hồi phục chậm. Có người linh hoạt nhưng dễ mất kiểm soát. Có người sức mạnh không quá lớn, nhưng giữ form và nhịp điệu rất ổn định…

Trong thực tế, rất nhiều dancer chạm “trần” không phải vì cơ thể, mà vì cách họ tập luyện và sử dụng cơ thể. Tập sai, thiếu nền tảng, không hiểu cơ chế chuyển động, hoặc bỏ qua hồi phục, tất cả đều khiến giới hạn đến sớm hơn mức cần thiết.


Không phải là biết mình mệt hay không, mà là biết vì sao mình mệt, mệt ở đâu và mệt theo cách nào.

Khi không hiểu cấu trúc và phản ứng của cơ thể mình, dancer rất dễ tập theo công thức của người khác, và đó là lúc chấn thương hoặc bế tắc xuất hiện.

Những câu hỏi này không thể trả lời trong một buổi tập, mà cần quan sát lặp lại theo thời gian. Khi dancer bắt đầu nhận ra các quy luật lặp lại của cơ thể mình, đó là lúc sự hiểu biết thực sự hình thành.

Quan trọng hơn, 


có một lớp giới hạn khác khó nhìn thấy hơn: giới hạn tâm lý. Sợ chấn thương, sợ thua, sợ không còn như “thời đỉnh cao”, hay áp lực phải giữ hình ảnh quen thuộc… Những nỗi sợ này khiến dancer tự thu hẹp không gian phát triển của mình, đôi khi còn nhanh hơn cả cơ thể.

Hiểu rõ bản thân để tiếp tục nhảy, không phải để dừng lại.

Khi dancer hiểu cơ thể mình rõ hơn, giới hạn thể chất không còn là điểm kết thúc, mà trở thành điểm điều chỉnh. Ít tập hơn nhưng đúng hơn. Ít phô diễn hơn nhưng hiệu quả hơn. Ít so sánh với người khác, tập trung vào hành trình riêng của bản thân hơn.

Giới hạn thật sự là khi ngừng lắng nghe bản thân


Giới hạn trong nhảy múa không đến từ việc cơ thể không thể làm thêm một động tác khó. Nó đến khi dancer ngừng lắng nghe: ép mình phải giống người khác, bỏ qua tín hiệu mệt mỏi, xem chấn thương như “cái giá phải trả”.

Ngược lại, khi dancer hiểu rõ cấu trúc cơ thể, tâm lý, chấp nhận sự thay đổi theo thời gian và cho phép bản thân tiến hoá, giới hạn sẽ không biến mất, nhưng nó không còn là thứ ngăn cản bản thân mình khám phá nữa.

Trong nhảy múa, hiểu bản thân không khiến bạn nhảy ít đi. Nó giúp bạn nhảy đúng hơn, lâu hơn và thật hơn.

Văn Hóa Đường Phố | Vietnam Street Culture

Đăng kí E-mail để cập nhật và không bỏ lỡ các thông tin mới nhất từ chúng tôi.