Ngoài sự công nhận và giải thưởng, bạn nhảy vì lý do gì?

Ngoài sự công nhận và giải thưởng, bạn nhảy vì lý do gì?

Năm 2026 đã đến, cùng tự phản chiếu bản thân và đặt lại mục tiêu để có một hành trình đam mê thật hạnh phúc, trọn vẹn hơn.

Trong văn hoá nhảy đường phố, chúng ta vẫn thường được hỏi: “Thắng giải nào chưa? Top mấy?” Nhưng có lẽ, một câu hỏi khác cũng quan trọng không kém: “Nếu không được ai công nhận, không có cúp, bạn còn lý do nào để tiếp tục nhảy không?”

Với nhiều dancer, nhảy từng bắt đầu rất đơn giản. Vì thích nghe nhạc? Vì không thích ngồi một chỗ? Vì thích trang phục Hip Hop... Với một số người, đó còn cảm giác được là chính mình trong chuyển động. Là khoảnh khắc cơ thể nói thay những điều không thể diễn đạt bằng lời. Là một bản nhạc bật lên đúng lúc, là lúc muốn được tự do, thoải mái hơn, được xả năng lượng sau những thời điểm áp lực mệt mỏi.

Theo thời gian, giải đấu xuất hiện. Sân khấu lớn hơn. Áp lực cũng nhiều hơn. Nhảy bắt đầu gắn với thành tích, thứ hạng, lượt view, cơ hội. Không sai, đó là một phần của hành trình. 

Nhưng khi mọi thứ xoay quanh việc “được công nhận”, rất nhiều dancer chợt nhận ra mình đang mệt mỏi, lạc nhịp, thậm chí xa dần lý do ban đầu khiến họ bước vào niềm đam mê, sở thích văn hoá này.


Có người nhảy để giữ kết nối với chính mình.

Có người nhảy để vượt qua những giai đoạn khó khăn trong cuộc sống.

Có người nhảy để gặp những con người cùng tần số, cùng chia sẻ một ngôn ngữ không lời.

Và cũng có người nhảy để giữ cho văn hoá này tiếp tục sống, qua lớp học, qua các buổi tập, qua những vòng tròn cypher nơi không ai hơn ai.


Bước sang 2026, có lẽ đã đến lúc cộng đồng nhảy nhìn lại mục tiêu của mình theo một cách khác. Không chỉ là “năm nay mình muốn vô Top mấy”, mà có thể là:

Mình muốn trở thành một dancer như thế nào?

Mình muốn văn hoá này hiện diện ra sao trong đời sống?

Và mình muốn để lại điều gì, dù nhỏ, cho thế hệ sau?


Giải thưởng có thể là cột mốc. Nhưng nó không phải là đích đến duy nhất. Thứ giữ dancer ở lại lâu dài với văn hoá chính là ý nghĩa cá nhân mà họ tìm thấy trong từng bước nhảy.

Và nếu bạn vẫn đang nhảy, dù không có sân khấu, không có battle, không có ai chấm điểm thì có lẽ, đó chính là câu trả lời chân thật nhất cho câu hỏi: “Vì sao chúng ta tiếp tục nhảy?”

Văn Hóa Đường Phố | Vietnam Street Culture

Đăng kí E-mail để cập nhật và không bỏ lỡ các thông tin mới nhất từ chúng tôi.