Từ những sàn gạch vỉa hè cho đến sân khấu triệu đô của các hãng nước giải khát, từ những buổi Cypher "mồ hôi rơi trên nền xi măng" cho đến ánh đèn rực rỡ của các gameshow truyền hình và Olympic. Nhảy đường phố (Street Dance) đang đứng trước một ngã ba đường lịch sử.
Không còn là "trò chơi của mấy đứa trẻ bụi đời", Hip Hop Dance/Breaking giờ đây là một "mặt hàng" béo bở mà các nhãn hàng khao khát. Nhưng cái giá của việc trở thành "ngôi sao đại chúng" là gì? Liệu anh em mình đang đưa văn hóa đi lên, hay đang vô tình bán đi linh hồn của nó?

Khi "Chất đường phố" trở thành Content triệu view
Chúng ta phải thừa nhận: Thương mại hóa đã mang lại một bộ mặt hoàn toàn khác cho cộng đồng.
Cơ hội nghề nghiệp: Thay vì chỉ nhảy vì đam mê và nhận thù lao bằng "nước suối", các Dancer giờ đây có thể ký hợp đồng quảng cáo, làm đại sứ thương hiệu, ngồi ghế nóng gameshow hay trở thành biên đạo cho các dự án lớn.
Hình ảnh mãn nhãn: Nhờ ngân sách khổng lồ, các video Hip Hop Dance được quay với chất lượng điện ảnh, đưa vẻ đẹp của hình thể và kỹ thuật tiếp cận hàng triệu người chưa từng biết "Popping" hay "Breaking" là gì.
Xóa bỏ định kiến: Khi Hip Hop xuất hiện trong quảng cáo của các hãng thời trang xa xỉ, định kiến về một tiểu văn hóa "ngoài lề" dần bị xóa bỏ.

Mặt tối của "Cỗ máy in tiền"
Cái gì quá bóng bẩy thì thường thiếu đi sự chân thực. Thương mại hóa đi kèm với những luật chơi đôi khi hơi... "ngược đời":
Sự "sạch sẽ" công nghiệp: Để vừa mắt số đông, cái sự "ngông", những màn đối đầu nảy lửa (Battle) vốn đầy rẫy sự thách thức bị tiết chế lại. Những nụ cười công nghiệp và kịch bản dàn dựng đôi khi làm mất đi cái "vibe" chân thực của đường phố.
Kỹ thuật đè bẹp cảm xúc: Trong các giải đấu thương mại, người ta chấm điểm dựa trên độ khó. Hệ quả là anh em mải miết tập những động tác "khủng" để lấy điểm mà quên mất việc "phiêu" theo nhạc (Musicality) – thứ vốn là gốc rễ của Hip Hop.
Giá trị thực sự đi về đâu? Các tập đoàn thu về lợi nhuận nhờ hình ảnh "cool ngầu" của Hip Hop, nhưng liệu bao nhiêu phần trăm trong số đó thực sự quay lại để hỗ trợ các sân chơi nhỏ hay các buổi Jam cộng đồng?

Hòa nhập nhưng đừng "Hòa tan"
"Sell out" (Bán mình) là thuật ngữ đáng sợ nhất trong giới. Nhưng thực tế, có phải là bán mình nếu anh em dùng tiền từ thương mại để xây dựng studio, tổ chức giải đấu cho đàn em?
Thương mại hóa không xấu, nếu chúng ta biết kiểm soát nó:
Mượn lực: Chấp nhận diễn quảng cáo, thi gameshow để lấy tiếng vang và tài chính.
Giữ gốc: Sau khi rời ánh đèn sân khấu, vẫn quay về với những buổi tập cùng homie, vẫn giữ sự tôn trọng cho những giá trị nguyên bản và văn hóa của mỗi dòng nhảy (Style).
"Đừng để bộ đồ hiệu che mất đi vết sẹo của những ngày tập trên sàn bê tông."

Ai mới là người giữ lửa?
Văn hóa Hip Hop có bị "loãng" hay không, không nằm ở việc nó xuất hiện trên TV hay Olympic, mà nằm ở thái độ của người chơi. Nếu anh em vẫn nhảy vì đam mê, vẫn kính trọng người đi trước và dìu dắt người đi sau, thì dù có đứng trên đỉnh thế giới, cái "chất" đường phố vẫn sẽ chảy trong huyết quản.
Thương mại là bàn đạp, nhưng cộng đồng mới là cội rễ. Đừng để bàn đạp làm gãy mất cái rễ của chính mình.
Đăng kí E-mail để cập nhật và không bỏ lỡ các thông tin mới nhất từ chúng tôi.
