Cách bắt đầu đam mê đầy nổi loạn của Nữ hoàng Graffiti đời đầu - Lady Pink

Cách bắt đầu đam mê đầy nổi loạn của Nữ hoàng Graffiti đời đầu - Lady Pink

Trong một thế giới graffiti đầy nam giới thời bấy giờ, Sandra Fabara hay còn gọi Lady Pink đã trở thành người mở đường cho các cô gái bước vào nghệ thuật underground. 

Câu chuyện bắt đầu vào năm 1979, khi chỉ mới 15 tuổi, Sandra Fabara buộc phải chia tay người bạn trai sau khi anh bị bắt vì vẽ graffiti ở Queens, New York và bị gửi về Puerto Rico sống cùng gia đình. Tuy nhiên, thay vì chấp nhận sự thật, cô lại chọn cách phản kháng: 

“Chúng tôi đã rất gắn bó suốt hai năm kia mà. Thế là tôi bắt đầu vẽ tên anh khắp trường. Đó chính là cách tôi học graffiti!” - Lady Pink nhớ lại


Cũng trong năm ấy, cô được vào học tại High School of Art & Design ở Manhattan, nơi chứa đầy những thanh thiếu niên sáng tạo, dám thử thách. Trong đó, một số bạn bè đã bắt đầu vẽ tag trên tàu điện và rủ cô tham gia.

“Tôi gặp những đứa trẻ biết cách lẻn vào tàu điện ngầm” - cô kể. “Mục tiêu lớn nhất là được vẽ trên tàu. Và tôi đã học theo. Cảm giác vừa sợ hãi, phấn khích, hồi hộp, căng thẳng nhưng cũng đầy quyền lực và tự do. Tất cả trộn lẫn: vừa nổi loạn, vừa phiêu lưu. Nhưng cũng có cả một văn hóa với hệ thống thứ bậc và vị thế xã hội rõ rệt.”


Đầu thập niên 1980, cái tên tag “PINK” đã trở thành chữ ký nổi bật khắp New York. Với phong cách chi tiết, rực rỡ và giàu điểm nhấn, Lady Pink nhanh chóng khẳng định vị trí trong giới graffiti. Ở tuổi 17, cô đã có tác phẩm được trưng bày trong triển lãm lịch sử New York/New Wave 1981 tại MoMA PS1, bên cạnh Keith Haring, Jean-Michel Basquiat, Andy Warhol, William S. Burroughs và nhiều gương mặt nghệ sĩ tiên phong khác.

Là một trong số hiếm hoi phụ nữ trong cộng đồng graffiti lúc bấy giờ, Lady Pink được gọi là “Nữ hoàng Graffiti” (First Lady of Graffiti). “Cả thập niên 1970 có hàng chục người phụ nữ vẽ graffiti. Nhưng khi tôi bắt đầu, họ đều đã lớn và dừng lại. Lúc đó, tôi gần như là nữ duy nhất, trong khi New York có tới khoảng 10.000 chàng trai graffiti lận.”


Dù phải đối diện với định kiến giới, Lady Pink vẫn không lùi bước. “Có nhiều sự phân biệt, nhưng cũng có cả sự công nhận” - cô kể. “Phong trào nữ quyền thập niên 70 đã ảnh hưởng đến phái nam, họ bắt đầu cảm thấy cần phải mở lòng và đón nhận phụ nữ, nên tôi cũng được công nhận phần nào. Nhưng đây rõ ràng vẫn là một “câu lạc bộ của con trai”, và tôi buộc phải tự đấu tranh để có chỗ đứng.”


Nguồn: huckmag

Văn Hóa Đường Phố | Vietnam Street Culture

Đăng kí E-mail để cập nhật và không bỏ lỡ các thông tin mới nhất từ chúng tôi.