Đã có một thời, Hip Hop và những bộ môn Street Dance thường bị nhìn bằng những định kiến như ồn ào, nổi loạn, chỉ dành cho giới trẻ, hay đơn giản là những điệu nhảy “đường phố” không có một nền tảng bài bản.
Nhưng nếu nhìn vào cách Hip Hop và Street Dance xuất hiện ngày nay, có lẽ đã đến lúc chúng ta phải đặt lại câu hỏi: Có phải Hip Hop và Street Dance đang lên ngôi?
Và phải chăng thế giới đã có một cách nhìn khác về cộng đồng này!
Từ đường phố đến chính thống

Hip Hop ra đời từ những cộng đồng người da màu tại Bronx, New York vào những năm 1970, khi mà âm nhạc, nhảy múa, DJing, MCing và Graffiti trở thành những phương thức để người trẻ tìm thấy tiếng nói của mình. Breaking cũng được hình thành từ chính không gian ấy, rồi dần phát triển thành một bộ môn có hệ thống kỹ thuật, cộng đồng và sân chơi riêng.
Nhiều thập kỷ sau, một bộ môn từng gắn với đường phố lại xuất hiện tại một trong những sân khấu thể thao lớn nhất thế giới.
Breaking đã chính thức góp mặt tại Olympic Paris 2024. Những động tác từng chỉ xuất hiện trong thế giới gọi là Underground, nay được hàng triệu khán giả theo dõi trong một sự kiện thể thao toàn cầu.
Đây không phải là lần đầu Hip Hop bước vào dòng chảy chính thống. Nhưng nó là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy khoảng cách giữa “đường phố” và “mainstream” đã không còn như trước.
Đáng nói hơn, ngày nay Hip Hop đã bắt đầu xuất hiện trong trường học, studio, quảng cáo, thời trang, âm nhạc, các cuộc thi quốc tế và cả những chương trình đào tạo chuyên nghiệp.
Tại Việt Nam, số lượng lớp học, studio, cuộc thi và cộng đồng dành cho Hip Hop và Street Dance cũng ngày càng đa dạng. Một số đơn vị đào tạo thậm chí đã phát triển mô hình trường nhảy chuyên biệt, cho thấy nhu cầu học và theo đuổi những bộ môn này không còn chỉ nằm trong phạm vi cộng đồng Dancer.
Mỗi động tác nhảy đều có nguồn gốc lịch sử

Những chuyển động nhảy không phải được tạo ra một cách ngẫu nhiên. Mà mỗi bộ môn đều có nền tảng kỹ thuật, vocabulary, cách sử dụng cơ thể và lịch sử phát triển riêng.
Breaking có toprock, footwork, power moves, freezes. Popping có những cách kiểm soát cơ thể và musicality đặc trưng. Cũng như Locking, Hip Hop, House, Waacking hay Krump đều sở hữu hệ thống chuyển động, tinh thần và cách biểu đạt riêng.
Vì thế, càng đi sâu, người học càng nhận ra rằng học Street Dance không đơn giản là học một “bài nhảy” để quay video.
Đó là quá trình học cách nghe nhạc, hiểu nhịp điệu, kiểm soát cơ thể, phát triển sự sáng tạo và quan trọng nhất là dần tìm ra cách để cơ thể nói lên điều mình muốn nói.
Và chính điều đó khiến Street Dance tồn tại lâu hơn một xu hướng!
Khi sống cùng đam mê không còn là một lựa chọn quá xa xỉ

Có lẽ một trong những thay đổi lớn nhất hiện nay nằm ở cách người ta nhìn về việc theo đuổi Hip Hop. Khi đã từng có thời kỳ việc dành nhiều năm tập nhảy gần như đồng nghĩa với việc phải chấp nhận một câu hỏi: “Sau này con định làm gì?”, “Già rồi có nhảy được không?”, “Nhảy thì có thể làm nghề được bao lâu?”,... Những câu hỏi ấy, đôi khi chỉ xuất phát từ tình thương và sự lo lắng, nhưng cũng đủ để khiến một người lung lay, nhiều lần tự hỏi liệu đam mê của mình có thực sự đáng để theo đuổi lâu dài.
Nhưng ngày hôm nay, hệ sinh thái xung quanh Hip Hop đã rộng hơn rất nhiều.
Một người có thể trở thành Dancer, biên đạo, người tổ chức sự kiện, giáo viên, Producer, DJ, Content Creator, Photographer, Videographer, Stylist,... hay hoạt động trong nhiều lĩnh vực khác liên quan đến văn hóa đường phố.
Không phải tất cả đều có thể biến đam mê thành một nghề ổn định. Nhưng ít nhất, con đường để thử sức đã rộng hơn trước rất nhiều.
Và khi ngày càng có nhiều người lựa chọn nghiêm túc với điều mình yêu thích, những định kiến cũ cũng bắt đầu thay đổi.
Hip Hop có thực sự “lên ngôi”?

Có lẽ không nên gọi đây là một cuộc lên ngôi!
Bởi Hip Hop không cần trở thành “trend” để phải chứng minh giá trị của mình.
Hip Hop đã từng có những giai đoạn bùng nổ, rồi lắng xuống. Street Dance cũng từng trở thành một hiện tượng đại chúng trước khi quay trở lại với những cộng đồng nhỏ hơn. Nhưng điều đáng nói là sau mỗi lần như vậy, những người thực sự yêu nó vẫn tiếp tục nhảy, tiếp tục vẽ, tiếp tục chơi nhạc,...
Và đó mới là điều quan trọng nhất!
Không phải Hip Hop đang lên ngôi. Mà Hip Hop đang được nhìn thấy nhiều hơn.
Được nhìn thấy trong những phòng tập, trên sân khấu, trong trường học, trong những cuộc thi, trong âm nhạc, thời trang và trong những đứa trẻ bắt đầu tập những bước nhảy đầu tiên.
Nhưng với những người đã yêu Hip Hop từ lâu, có lẽ chẳng cần một danh hiệu, một sân khấu lớn hay một sự công nhận nào để tiếp tục.
Bởi từ đầu, Hip Hop đã không tồn tại để chờ người khác công nhận. Nó tồn tại vì vẫn có những người muốn bật nhạc lên, tập luyện, thậm chí là một mình, hay tập thêm một động tác lúc vui cũng như mệt mỏi, hoặc thua một trận battle rồi lại quay lại tập luyện tiếp.
Và chừng nào vẫn còn những người như thế, Hip Hop vẫn sẽ tiếp tục sống!
Đăng kí E-mail để cập nhật và không bỏ lỡ các thông tin mới nhất từ chúng tôi.
